Lao động

“Trưa nay chúng mình ăn gì?”

22/02/2012 13:36

Câu hỏi đơn giản ấy tưởng chừng có thể xuất hiện bâng quơ ở bất cứ cơ quan công sở nào trong những ngày làm việc theo giờ hành chính nhưng với tổ công đoàn liên phòng Biên tập – Phóng viên và Thư ký Tòa soạn báo Xây dựng, tâm điểm của câu hỏi ấy thường được “ưu ái”  dành cho chị Lê Mỹ Phượng – cựu Chủ tịch CĐ báo Xây dựng.

Trong khoảng 15 năm kể từ ngày báo Xây dựng ra số đầu tiên đến nay, Lê Mỹ Phượng là cựu cán bộ Công đoàn có thâm niên hoạt động lâu nhất: 3 nhiệm kỳ Đại hội trong đó 02 nhiệm kỳ từng làm Phó chủ tịch rồi Chủ tịch CĐ báo Xây dựng.

Cái chất cán bộ công đoàn trong Phượng hồn hậu như chính con người chị: mộc mạc, chân chất và gần gũi. Ngay cả khi không còn giữ trọng trách ấy thì chị vẫn là một công đoàn viên nhiệt tình như nhiều người vẫn nói: chị sinh ra để gắn với “nghiệp” công đoàn.

Cái “sáng kiến” sinh ra vốn chả phải để cần ai ghi nhận nhưng không ngờ lại là dấu ấn  đậm nét của chị với  một bộ phận đoàn viên công đoàn báo Xây dựng lại là một việc vô cùng giản dị: gây dựng bếp ăn trưa đặc biệt cho  bộ phận biên tập viên, phóng viên báo Xây dựng - bộ phận chuyên môn quan trọng của tờ báo ngành. Xuất phát từ việc giá cả leo thang từng ngày trong điều kiện thu nhập gần như không tăng, điều kiện an toàn vệ sinh khó kiểm soát, người phụ nữa đảm đang với 03 con nhỏ (không phải vi phạm quy chế sinh đẻ kế hoạch đâu nhé! Lần sinh nở thứ 02 cách đây hơn 02 năm chị có thêm “hai anh Chuối” khỏe mạnh và đáng yêu) đã tổ chức bếp ăn đơn giản, linh hoạt trong điều kiện cho phép tại cơ quan.

Đúng như khái niệm người gây dựng “lửa ấm”, cái bếp ăn cơ động ấy do chị khởi xướng từ chỗ có 3 – 4 người, ngày càng tự phát, có bữa “cao điểm” lên tới 20 người, không phân biệt phòng ban, bộ phận, chức năng công tác khác nhau, ai có nhu cầu tham gia đều được “kết nạp”. Chẳng cao lương mỹ vị, thực đơn hàng ngày với rau dưa, đậu lạc, thịt cá, mắm tép, sung muối, cà muối…dân dã qua sự khéo léo chế biến, tính toán hợp lý của chị đã đem đến một không khí thân thiện, cởi mở, hòa đồng…trong bộ phận của cơ quan. Những ngày đầu thấy chị lỉnh kỉnh tay xách nách mang, tất tả đi làm, chồng chị giận lẫy: “Cứ đà này khéo mẹ mày ôm chăn chiếu lên ngủ ở cơ quan luôn đấy!”. Nhưng sau thấy sự vô tư, nhiệt tình của vợ, cảm nhận niềm vui nhỏ bé của chị, cộng thêm sự chu đáo với gia đình vẫn nguyên vẹn, anh cũng đành… cười xòa! Có những chuyến Phượng đi công tác công trường thủy điện Sơn La, Lai Châu…, đồng nghiệp gọi điện cho nhau, bao giờ bếp trưởng cũng chỉ quan tâm hỏi: Hôm nay có nấu cơm ăn không? Ngày mai về sẽ có món cải mèo (rau cải đồng bào vùng cao trồng) rồi nhé!... 

Ngày hè nóng nực, ngày đông  mưa dầm gió bấc, nhiều cán bộ, phóng viên không còn cảnh những bữa ăn qua loa, bụi bặm ngoài đường mà yên tâm làm việc, cùng chia sẻ những bát cơm dẻo canh ngọt, có thêm thời gian nghỉ ngơi buổi trưa trước khi bước vào làm việc buổi chiều. Hơn cả nhu cầu ăn, khoảng thời gian ngắn ngủi ấy là sự đoàn tụ vui vẻ với những câu chuyên vui rôm rả, những tranh luận thẳng thắn, trao đổi nghiệp vụ sôi nổi để mỗi người cảm thấy gắn bó hơn, hiểu nhau hơn. Thoảng hoặc có phóng viên thường trú về tòa soạn công tác sẵn sang từ chối mọi cuộc hẹn để được “đụng bát đụng đũa” vui lây không khí rộn rã ấy! Với tỷ lệ lao động nữ có phần trội hơn, chị em trong phòng tự ý thức mỗi người một tay làm nên không khí đầm ấm. Nhiều nữ phóng viên trẻ có dịp bổ túc kinh nghiệm nấu nướng làm hành trang cho cuộc sống gia đình. Có cậu cán bộ trẻ tấm tắc: “Vợ em bảo hôm nào phải lên hậu tạ các chị! Từ ngày được ăn với các chị em có da có thịt hẳn lên, vợ em yên tâm lắm!”. Các anh thì động viên: “Chị em báo Xây dựng khéo thật! Đi đâu cũng chỉ nhớ bữa cơm trưa tụ tập cùng nhau”.

Hoạt động nhỏ bé ấy càng có lợi thế hơn bao giờ hết khi những ngày cao điểm trước Tết nguyên đán vừa rồi, bộ phận phóng viên và thư ký tòa soạn phải tập trung ngày đêm  làm 04 ấn phẩm Xuân đặc biệt trong thời gian gấp rút nhưng vẫn luôn bảo đảm sức khỏe để các ấn phẩm ra kịp thời, đúng tiến độ, có chất lượng.

Khi viết về những điều giản dị này, văng vẳng trong tôi lời chia sẻ tâm huyết của Anh hùng lao động, Chủ tịch Nguyễn Văn Bình trong một lần trò chuyện cùng tập thể cán bộ viên chức Báo xây dựng: Báo Xây dựng góp phần rất lớn trong việc tuyên truyền, cổ vũ những cá nhân, tập thể tiêu biểu của ngành Xây dựng nhưng tôi cũng mong muốn các đồng chí góp với phong trào công nhân viên chức lao động ngành xây dựng những tấm gương đoàn viên công đoàn, những hoạt động tiêu biểu từ chính tổ chức công đoàn của các đồng chí! Có như thế nhiệm vụ tuyên truyền sẽ càng thuyết phục, hiệu quả hơn!

Giờ thì tôi càng hiểu hơn sự sâu sắc trong lời chia sẻ chân tình ấy của người thủ lĩnh công đoàn ngành Xây dựng. “Ngọn lửa ấm” mà Lê Mỹ Phượng gây dựng dẫu xuất phát từ sự vô tư, hồn hậu, giản dị nhưng đó chính là chất của người cựu cán bộ công đoàn. Cũng xin nói thêm rằng, chị đã và đang là phóng viên có thâm niên của báo Xây dựng trong nhiệm vụ tuyên truyền, phản ánh và bám sát hoạt động của tổ chức CĐXDVN trên các ấn phẩm của báo Xây dựng./.

Quý Chung