14:03 | 24/09/2013

Cháy và… chữa cháy!

Không hiểu sao, mấy năm gần đây thần hỏa hay ghé thăm chúng ta quá. Hầu như không tuần nào không có các vụ cháy. Từ cháy nhà dân cho đến cháy trạm xăng, cháy chợ, cháy kho hàng, kho xăng dầu, siêu thị, trung tâm thương mại, chung cư cao tầng… có đến hàng trăm vụ, và vừa đây, rạng sáng 15/9 là cháy Trung tâm thương mại TP Hải Dương, thiêu trụi 500 quầy hàng các loại, thiệt hại lên tới 500 tỷ đồng. Nguyên nhân có nhiều, nhưng chủ yếu là do ý thức của người quản lý và người sử dụng?! Các vụ hỏa hoạn xảy ra hầu hết ở các công trình phục vụ công cộng lớn, kiến trúc hiện đại và xây dựng chưa bao lâu. Có thể kể ra, như vụ cháy tòa tháp Trung tâm điều hành và Thông tin viễn thông Điện lực Việt Nam cao 33 tầng tại 11 phố Cửa Bắc (Hà Nội), làm hàng chục công nhân xây dựng bị thương vì ngạt khói; Cháy chung cư 16 tầng JSC 34 Lê Văn Lương (Hà Nội) làm 2 người chết; Cháy siêu thị BMC Plaza lớn nhất Hà Tĩnh; Cháy cửa hàng xăng dầu số 9 tại số 2 Trần Hưng Đạo (Hà Nội) làm nhiều chiến sĩ cảnh sát PCCC bị trọng thương; Cháy tiệm vàng Đức Anh ở TP Hạ Long làm 5 người bị thương nặng.v.v và v.v…

Không ai muốn cuộc sống bị đe dọa bởi thiên tai, hỏa hoạn. Nhưng vấn đề đặt ra là tại sao các vụ cháy đều để lại hậu quả lớn, thiệt hại kinh tế lên đến hàng trăm tỷ đồng, hầu hết là “cháy trụi” từng phần cho đến toàn bộ công trình, mà không được ngăn chặn kịp thời khi ngọn lửa mới bắt đầu?! Không phải Nhà nước không có đủ các quy định, chế tài để phòng cháy và cả chữa cháy. Trong ngành Xây dựng cũng vậy, bất kỳ công trình cao tầng nào khi thiết kế, xây dựng đều phải đảm bảo yêu cầu ngặt nghèo về phòng cháy thì mới được cấp có thẩm quyền duyệt cho thi công, hay đưa vào sử dụng.

Quy định là thế, nhưng thực tế nhiều công trình sau khi bị cháy mới biết, hầu hết hệ thống báo cháy bị hỏng, các họng nước, bể chứa nước phòng cháy… không có nước?!. Còn chuyện chữa cháy cũng là vấn đề phải bàn. Mặc dù công tác PCCC luôn được Nhà nước và các địa phương quan tâm. Không tỉnh nào, TP nào không có lực lượng PCCC chuyên nghiệp là cảnh sát PCCC, rồi đến là lực lượng dân phòng đông đảo… Thế nhưng, các vụ cháy chỉ bị dập sau khi bà hỏa đã thiêu trụi gần hết hay toàn bộ tài sản của công dân, mà vụ cháy ở Hải Dương là điển hình. Theo báo cáo của cơ quan PCCC, thì hiện Hà Nội chỉ có 5 xe thang cứu hỏa có thể vươn cao 52m, số còn lại chỉ đạt độ cao 32m. Như vậy khả năng chữa cháy chỉ đến tầng 16 là cùng. Riêng TP.HCM thì có 1 xe thang 72m, nhưng lại chỉ di chuyển được ở nội vi Q.1, vì các nơi khác xe không vận hành được do vướng mạng lưới kỹ thuật?! Còn TP Hải Dương có 6 xe cứu hỏa, nhưng 4 cái đã cũ, phải đại tu, vận hành kém, thậm chí còn hay chết máy trên đường. Hai xe còn lại thì khả năng chứa nước cũng chỉ được 1,5 - 2m3, nên khi vòi phun độ mấy phút là hết nước?!

Điểm sơ qua mới thấy giật mình vì công tác PCCC ở nước ta còn quá nhiều vấn đề, từ khâu thiết kế công trình đến công tác nghiệm thu, quản lý, sử dụng cho đến lực lượng phòng cháy và chữa cháy không chuyên nghiệp, trang thiết bị không đồng bộ, thiếu thốn và lạc hậu.

Sẽ còn nhiều chuyện để bàn về các vụ hỏa hoạn. Nhưng xét cho cùng, dù nguyên nhân gì, thì tất thảy cũng là ở con người. Từ trách nhiệm của các cơ quan quản lý, lực lượng PCCC cho đến ý thức tự giác của mỗi công dân.

KTS Phạm Thanh Tùng

Bản in

Các bài đã đăng: