Sổ tay nhà quản lý
Hãy bỏ tiền ra…
1. Câu chuyện về bản quyền truyền hình của bóng đá Việt Nam vài tháng gần đây bỗng dưng trở nên nóng bỏng với vụ tranh chấp rất “Chí Phèo” giữa một bên là VPF - “tổ chức của các ông bầu” với một bên là Tập đoàn truyền thông AVG và đứng giữa là Liên đoàn Bóng đá Việt Nam (VFF).
Ngay khi được thành lập mới đây nhằm đứng ra tổ chức giải “Ngoại hạng Việt Nam”, VPF đã lớn tiếng đòi xem xét lại hợp đồng bản quyền truyền hình mà “bố” mình là VFF đã ký với AVG trong thời hạn 20 năm với các lý do là hợp đồng mập mờ, tiền ít, cản trở truyền thông và tóm lại là… không vì sự phát triển của bóng đá Việt Nam.
Có lẽ, khổ nhất trong vụ này là VFF. Liên đoàn giống như hạt thóc nằm giữa hai thớt cối xay, thớt nào quay thì hạt thóc cũng trật vỏ. VFF vừa phải chống đỡ với “đứa con bất hiếu” của mình là VPF, vừa phải chống đỡ để đối tác khỏi khởi kiện. Tình cảnh của các lãnh đạo VFF bây giờ chẳng khác nào các cầu thủ đứng trước hàng rào đá phạt, nem nép lo chống đỡ khỏi những cú "thôi sơn".
2. Câu chuyện này được nhà báo Nguyễn Nguyên ví như chuyện bãi đất hoang trở thành đất dự án. Cách đây vài năm, trước khi có bản hợp đồng với AVG, VFF phải đi năn nỉ các nhà đài truyền trực tiếp giải vô địch quốc gia gọi là phục vụ người hâm mộ nhưng mục đích chính là vì không có sóng trực tiếp thì chả có ma nào vì khán giả mà tài trợ cho giải. Khi đó, thì bản quyền truyền hình với bóng đá Việt Nam vẫn là “bãi đất hoang”.
Đến khi AVG ra đời và mon men đặt vấn đề mua thương quyền của bóng đá và nhiều môn của thể thao Việt Nam, cũng chẳng nhà đài hay ông bầu nào lên tiếng. Duy có VFF thì mừng húm với đề xuất mua sỉ với giá 6 tỷ đồng lũy tiến 10% mỗi năm của AVG vì cho rằng đã bán được cái mà từ trước đến giờ có khi phải mất tiền để làm vui lòng nhà tài trợ. Tất nhiên để bán được hàng với điều kiện kéo dài nhiều nhiệm kỳ thì VFF đã phải nghiên cứu cả rừng luật rồi trình đủ cấp xin ý kiến rồi mới bút sa.
“Mảnh đất hoang” mà AVG mua cuối năm 2010 đến nay đã trở thành “đất dự án” và thế là… tranh chấp xảy ra.
3. Hợp đồng này thực ra là một cú hích cho vấn đề thị trường hóa nền bóng đá Việt Nam, một cú hích cực kỳ quan trọng, nhưng vì nó mới mẻ quá nên thành ra cú sốc.
VPF tuyên bố sẽ bán được thương quyền truyền hình rất cao, lên đến 70 tỷ đồng trong 3 năm đầu. Nhưng, có một điều lạ là họ vẫn cứ nhân danh quyền lợi của nền bóng đá Việt Nam để chỉ trích hợp đồng của AVG ký với VFF mà không chịu đứng trên góc độ của một doanh nghiệp và doanh nhân chuyên nghiệp để xử lý tranh chấp này.
Có khó gì đâu nếu VPF muốn giành lại quyền ghi hình từ AVG? Hãy chơi đẹp và chơi đúng luật. Không việc gì phải làm phiền đến Thủ tướng, khi bản hợp đồng được kết luận là đúng luật. Việc cắt ngắn hợp đồng của VFF và AVG có thể dùng bằng tiền. Hãy trả giá với VFF cao hơn nhiều mức giá của AVG, đồng thời sẵn sàng bồi thường thay cho VFF khi VFF đơn phương hủy hợp đồng trước thời hạn với AVG. Khi ấy, bài toán trở nên quá dễ giải, thay vì cứ la ó như hiện nay mà chẳng ai chịu nhả tiền ra.
- Không gian công cộng (22/05)
- Những con số áng chừng (22/05)
- Xấu cho… dễ sống (22/05)
- Đi tìm phương án tối ưu (22/05)
- Lại nhăm nhe lấy đất công viên (17/05)
- Nghĩ về cái cổng trường đổ (17/05)
- Đón… lún (17/05)
- Bán hàng thời khủng hoảng (17/05)
- Nhà bán, nhà thuê (15/05)
- Khi “sinh hoạt không điều độ” (15/05)
- Kích cầu… ô tô (15/05)
- Lấn bấn kinh tế vỉa hè (15/05)
- Nhiều doanh nghiệp được chỉ định thầu nghìn tỉ (14/05)
- Mảng xanh bị “đánh cắp” (10/05)
- Đất đai và tham nhũng (10/05)
- Áp đặt và sự hoang tưởng (10/05)
- Vật liệu xanh (08/05)
- Quyết sách là đúng… (08/05)
- Tôi có ngu không... (08/05)
- Gỡ khó cho doanh nghiệp (08/05)













