Ta vì Phố Phố vì Ta
Phố vàng hoa cúc
Tôi có em như cuộc sắp đặt của tạo hóa trong một đêm miền Trung phố xá lặng tờ. Chỉ có sóng và tiếng hát nghêu ngao của đám khách Hà Nội giữa thênh thang phố biển. Em bảo, em yêu màu vàng hoa cúc.

Chẳng phải ngẫu nhiên mà người ta lấy hoa cúc làm biểu tượng cho mùa thu. Nói không quá lời. Chỉ có cúc mãnh liệt trong cái hanh hao của nắng. Chỉ riêng cúc vàng, với sức sống và bản lĩnh sinh học, cứ vươn cao, cứ nở rộ, cứ vàng rực, cứ sáng ngời giữa đất trời. Như con người giữa cuộc đời vậy.
Những ngày Hà Nội lễ lạt, trong bạt ngàn sắc màu của hoa, vẫn không thể thiếu màu vàng hoa cúc. Cứ trông mà xem, trong tất thảy các loại hoa mà người ta phô bày, làm đẹp trên phố, có loài hoa nào đằm thắm, bền bỉ như cúc!?
Hà Nội mỗi độ thu về, trên nhiều con phố, trên những phố hoa, sắc vàng của cúc bao giờ cũng là chủ đạo. Dường như, đất trời đang đón nhận những mối tình muôn thuở mặn nồng nhất khi thu sang. Sắc vàng của cúc rực rỡ mà ấm áp. Một mùi thơm thoảng, hăng hắc, nồng say. Những bông cúc to đang độ hàm tiếu, cứ cong cong, cum cúp, như má lúm đồng tiền con gái tủm tỉm ẩn giấu điều riêng bí ẩn. Em không kể tôi nghe đâu là cội nguồn em yêu màu vàng hoa cúc. Nhưng tôi thấy em ngắm những bông cúc vàng thật say mê. Tình yêu vốn đa diện, lạ kỳ và oái oăm mọi lẽ. Có thể càng hiểu lại càng yêu. Mà cũng có khi chỉ cần cảm thấy yêu mà không cần hiểu.
Dường như trong cuộc đời mỗi người thiếu nữ, mỗi người đàn bà đều chọn cho mình một loại hoa để yêu, để nhớ, để gửi gắm, tình tự, để thấy nó gần với mình, nó là chính mình. Và em đã chọn cúc vàng. Không! Chính xác là cúc vàng chọn em.
Em là con gái vùng biển. Em lớn lên theo những thăng trầm của phố xá, cuốn theo những chìm nổi, những biến thiên của thời cuộc, càng trải nghiệm và hiểu cái cay đắng của cuộc đời, em càng yêu cúc vàng. Em mạnh mẽ, quyết liệt. Em lao vào công việc quần quật và em cũng yêu mê mải mùa vàng hoa cúc! Em bảo, đã từng có người “hâm mộ” mang tặng em những chậu cúc đẹp vô cùng. Nhưng em lại thích được tự mình chọn cúc. Có những lần lang thang trên phố, em chợt thốt lên như vỡ òa niềm vui khi bắt gặp một gánh hàng rong chở đầy cúc. Rồi gánh hàng hoa đặt xuống. Em khẽ chọn những bông cúc tươi rói cho mình. Chao ôi! Cúc vàng mùa thu! Tôi thấy trong mắt em ngập tràn niềm vui. Một đóa vàng rực như không thể vàng hơn. Những cánh hoa mỏng manh, quăn quăn, còn rõ những giọt sương (hay giọt nước) ngân ngấn. Thế thôi. Cũng đủ nghe thấy tiếng con tim thình thịch. Cũng đủ có những phút giây như đãng trí một mình ngồi nghĩ xa xăm mà chẳng hiểu nghĩ gì. Cũng đủ để bỗng thấy thoắt vui thoắt buồn, vô cớ.
Hà Nội cuối năm mà vẫn hanh hanh nắng, chỉ lướt nhẹ chút gió đông yếu ớt. Phố xá đang tấp nập, ngợp giữa muôn sắc màu. Thu đang qua!
Tôi một mình lang thang trên phố. Vẳng đâu đây, có tiếng hát: “Nơi anh gặp em có hoa vàng rực rỡ, có khung trời mộng mơ...”.
Chợt lướt qua cô hàng hoa ngợp trong sắc vàng của cúc.
Giờ này em đang mải miết nơi đâu?!
Bạn đọc tham gia chương trình Entry Phố, xin gửi bài về hộp thư entrypho@baoxaydung.com.vn
Ngọc Lý

- Thành phố của những người quen (12/04)
- Gác trọ ngõ gió… (22/03)
- Mì ở phố cũ (09/02)
- Hoài niệm thành cổ (02/02)
- Chỗ hẹn lần đầu (12/01)
- Ôi, văn hóa giao thông!!! (27/12)
- Ngơ ngác cây xanh (01/12)
- “Bí mật” nho nhỏ của TP Hà Giang (24/11)
- Phân làn giao thông ở TP 3,7 triệu xe máy (29/09)
- Trà chanh Hà Nội (22/09)
- Nỗi nhớ cuối thu (15/09)
- “Thu gom”... hàng rong? (08/09)
- Suy ngẫm với đô thị Thái Nguyên (30/08)
- Hà Nội trong tôi (25/08)
- Hoài mộng giếng làng (18/08)
- Thẳm sâu và vợi cao (04/08)





