10:10 | 09/10/2019

Phiên chợ đồ cũ ở Đức

(Xây dựng) - Âm thanh bình yên lan tỏa từ tiếng nhạc vọng từ xa cho dù chẳng rảo bước chân ai cũng đều nghe thấy, người xuôi kẻ ngược, nhưng tất cả đều mang nét mặt thứ giãn không vội vã cho ngày chủ nhật cuối tuần.

Quán kem nhỏ xíu người ta nối đua nhau để được mua một cái ốc quế kem, quán bán nước uống giải khát và bia là thứ bán chạy nhất nơi đây.

Tất cả một khung cảnh nửa náo nhiệt nửa thư thái.

Chợ được họp ở xung quanh một công viên nhỏ, sát với trục đường nhỏ, các con phố chật hẹp xinh xinh như phố cổ Hà Nội, quán sá sân sát, rất cũ kỹ, thậm chí họ còn làm quá đi cho phủi bụi rách rưới đậm chất xưa cũ, đủ màu sắc riêng rất bắt mắt hoặc lập dị ấn tượng, nom tất cả tạo lên một quần thể rất riêng.

Chợ họp từ 10h sáng cho đến tối, nhưng lại phụ thuộc theo thời tiết, ở đây nắng thì họp muộn, trời mưa âm u thì chợ tan từ sớm khoảng 18h là các chủ hàng lục đục dọn dẹp.

Cuối tuần ở nước ngoài các cửa hàng không dành cho việc buôn bán ngày chủ nhật, nên chợ trời bán đồ cũ thu hút một lượng khách đông đáng kể, bất chấp dù thời tiết nắng mưa.

Chợ có đầy đủ các mặt hàng, kính, khoá, củ đèn, kim băng bật lửa không thiếu một thứ gì. Từ đồng hồ, máy ảnh, rổ rá, bát đĩa tranh ảnh cổ, thậm chí cái xô chậu bàn ghế quần áo cũ, sách truyện, túi xách, vòng lắc, di dỉ dì di cái gì cũng có.

Thú vui của tôi sau những công việc nội trợ kiêm osin đa cấp, tôi thường tất tả, thu vén cho xong việc nhà, việc con rồi lượn lờ quanh khu chợ đồ cũ như một thói quên thường nhật như người nghiện thuốc lá thuốc lào chẳng bỏ được.

Tôi thích cái sinh khí trong khu chợ cũ này, không phải chỉ dạo quanh chợ để được mua những đồ độc đáo mình yêu thích mà còn bởi tôi thích cái cách người mua lẫn người bán giao lưu tương tác cùng nhau, rất văn minh và văn hóa, mỗi món đồ được đưa ra một cái giá nhất định và người mua được mặc cả tùy thích mà không sợ bị phiền, không sợ bị chửi.

Nói đến món đồ, người ta sẽ chỉ hình dung ra những thứ đồ mới, thứ đồ đắt tiền xa xỉ, nhưng ở đây nó là nhưng thứ đồ cũ dùng rồi, hoặc mặc rồi, họ vuốt ve, lau chùi cẩn thận mỗi món hàng, thứ hàng bán, cũng có khi là của nhà mang ra bán, nhưng cũng có khi là họ mua gom lại của những người già hay của những gia đình dọn đi xa họ bỏ là bán rẻ đi cho khỏi mất công dọn dẹp.

Người Đức, bản chất họ rất tiết kiệm, điều này ăn vào tiềm thức hàng bao thế hệ trước mặc dù họ hiện đại bậc nhất nhì thế giới và dù nền kính tế của họ là chim đầu đàn của khối Đông Âu nhưng họ thích được mặc cả, được mua sắm tự do khoáng đạt kiểu chợ trời như thế này.

Mỗi món đồ người chủ bán họ lau chùi vuốt ve bày biện trân trọng, dường như nhưng món đồ cũ cũng có linh hồn, tôi cảm thấy nó được sáng hơn đẹp hơn nằm khoan thai, chờ đợi vị chủ nhân mới, vâng chỉ là món đồ cũ rích họ đem ra bán một cách nâng niu, còn người mua lại bằng cả một cách trân trọng khi được sở hưu.

Người bán hàng ở chợ cũng rất đặc biệt, họ có những phong cách thời trang rất độc đáo, đa màu sắc đôi khi tôi còn tưởng họ là những nhà thiết kế thời trang hoặc là một người fashion đẳng cấp thực thụ.

Nơi đây nét độc đáo chính là sự giao thoa của cả người mua, họ cũng như tôi đi tìm cho mình những thứ chất, độc, lạ mắt mà không ai có thậm chí cũ rích, càng cũ càng thấy giá trị thời gian nằm trong sự hiện hữu một đồ vật mang ra tính giá trị bằng niên đại, ví như bức tranh cổ, như đồng hồ cổ, chiếc túi xách bằng da thật hay cái chân nến từ thời chiến tranh thế giới lần thứ nhất hoặc cả lâu hơn nữa.

Đi mua đồ cũ là cả một nghệ thuật sống chậm giữa những tấp nập bộn bề, hối hả của cuộc sống thường nhật, đi mua chợ đồ người ta phải tỉ mỉ quan sát, tỉ mỉ chậm rãi tìm tòi thưởng ngoạn, không thể vội, đôi khi thăm dò giá rồi đi một vòng đắn đo cân nhắc mặc cả cho vừa để vòng lại lần thứ hai.

Nhưng cũng có khi, quay lại món đồ mình thích bị người khác mua mất rồi chỉ tại cái tính keo kiệt của mình khi đó nảy sinh, bản năng trong một cái khuôn mặc định đi chợ trời là phải mặc cả tiếc tiếc là, đấy là khi có người bán không phải là người buôn họ chỉ là người dân đi chợ phiên bán bớt đồ thừa của gia đình. Đấy là kinh nghiệm 8 năm đi chợ đồ cũ mách bảo như vậy.

Tôi thích đi chợ đồ cũ. Ở đấy có cả một không gian và quần thể thư giãn, thư thái đến lạ của mỗi con người người châu Âu mà người châu Á đuổi theo cả trăm năm nữa chưa chắc đã kịp họ.

Tiếng nhạc của ban nhạc đường phố vừa hát mua vui vừa là một hình thức xin tiền, tiếng mua bán, tiếng cười nói nhưng không huyên náo quá, tiếng trẻ con chạy nhảy nô đùa xung quanh mạch nước ngầm nhân tạo, tiếng đàn ghi ta vọng lại cả lời hát một vũ điệu quên thuộc của châu Mỹ la tinh vang rộn cuốn hút cả một đám người vừa nhún nhảy, vừa lách cách cụng chai bia với nét phê pha hưởng thụ đúng chất nghỉ ngơi của ngày cuối tuần, mùi đồ ăn thơm phức vừa chín tới đánh thức khứu giác, mùi thuốc lá, mùi cỏ (cây thuốc phiện) khói bay lảng bảng, quyền quyện gắn kết với nhau như được sắp đặt nhào trộn cả không gian vừa náo nhiệt vừa trầm cũ quấn vào mùi ẩm mốc của các đồ vật cũ mèn mà hiện hữu như tái sinh.

Các cặp đôi nằm dài trên vạt cỏ rải rác nhưng kín khắp cả quần thể công viên tạo nên một vẻ sinh động mà êm ả, giữa cũ và mới, giữa hiện đại và quá khứ đan xen cân bằng gắn kết tạo thành sự sống, nhuộm cả trời sinh khí luân chuyển không dứt trong chiều thu bàng bạc mà ấm nồng, tím nhuộm cả trời thu.

Thảo Vy (Ảnh: Nguyên Bình)

Các bài đã đăng: