16:36 | 29/05/2015

“Nụ Hoa” Đà Lạt bắt chước “Tháp Dưa Chuột” London?

Ba ngày đầu chỉ mới quanh quẩn trong nhà con gái, nhưng cảm nhận mọi thứ ở đây cái gì cũng "chuẩn" và "nghiêm chỉnh" đến mức "kỳ lạ". Chỉ nhìn vào mấy phụ tùng cửa rả, vòi nước, bếp núc...thứ gì cũng đáng tiền của người ta. Điều đặc biệt là, đâu đâu cũng một màu xanh rợp của cây lá. Từ ngoài đường đến trong nhà, dường như không có bụi - hoặc là rất ít (cực kỳ ít) nên mắt thường không thể nhìn thấy được. Thật mê ly!


“Công trình nụ hoa khổng lồ của Đà Lạt đang thành hình”

Chủ nhật 24/5, cả nhà từ TP. Reading lên Thủ đô London thăm thú vài nơi như Cầu Tháp (Tower Bridge) bắc qua sông Thames, Bảo tàng Lịch sử Tự nhiên (Natural History Museum), Khu nhà Quốc hội có Tháp đồng hồ Big Ben (là chiếc đồng hồ nằm trên một ngọn tháp của cung điện Westminster)…

Bên bờ hữu ngạn sông Thames, phía cung điện Westminster, cách Cầu Tháp khoảng nửa dặm Anh (1 dặm Anh = 1.609m), có Chiến hạm HMS Belfast cực kỳ lớn đang neo đậu. Chiến hạm này được hạ thủy từ năm 1936, là một trong 9 con tàu "tuần dương" lớp Tow; từng tham gia nhiều trận chiến trong Thế chiến 2 như truy đuổi và tấn công những tàu Đức ở phía nam Đại Tây Dương; hộ tống phái đoàn các nước đến Malta (Địa Trung Hải) dưới làn bom đạn ác liệt của quân Đức và Italia; hỗ trợ cuộc tấn công đổ bộ ở Normandy (bờ biển Tây - Bắc nước Pháp), chia sẻ hỏa lực trong chiến dịch tấn công của Anh vào các căn cứ tại Đông Nam Á do Nhật Bản chiếm giữ...Sau Thế chiến 2, Hải quân Anh tiếp tục điều động các tàu lớp Tow đến nhiều trận chiến khác. Một số tàu tham gia vào cuộc chiến ở bán đảo Triều Tiên, Kênh đào Suez (Ai Cập)...Chiến hạm HMS Belfast từng là biểu tượng sức mạnh của Hải quân Hoàng gia Anh trong Thế chiến II, nay đã “về hưu” và là con tàu còn lại duy nhất thành "Đài tưởng niệm của Hải quân Hoàng gia Anh" trên sông Thames (từ 1971) cho du khách toàn thế giới đến tham quan.

Từ bến sông Thames này, nơi Hạmtàu HMS Belfast đang neo đậu, phóng tầm mắt nhìn sang bên kia thấy nổi rõ mồn một tòa tháp có hình thù rất đặc biệt, đó là tháp "The Gherkin" (“Quả dưa chuột”).


Tòa tháp Gherkin nhìn như một "quả dưa chuột" khổng lồ.

Tòa nhà do kiến trúc sư người Anh là Norman Foster, từngđoạt "Giải thưởng kiến trúc Pritzker” - thiết kế chính; Công ty xây dựng Thụy Điển Skanska thi công trong thời gian từ năm 2001 đến ngày 28 tháng 4 năm 2004 thì chính thức khánh thành. Tòa tháp với chiều cao 180m, trên diện tích mặt sàn là 47.950m².

("Giải thưởng kiến trúc Pritzker" là giải thưởng thường niên của quỹ Hyatt để vinh danh một kiến trúc sư còn sống với những đóng góp của họ. Giải thưởng này được Jay A. Pritzker lập ra từ năm 1979 và được điều hành bởi dòng họ Pritzker. Đây là giải thưởng cao quý nhất trên thế giới về kiến trúc. Giải thưởng được xem như giải Nobel của kiến trúc. Người đoạt giải thưởng sẽ nhận 100.000 đô la Mỹ, nhưng quan trọng hơn, người đó được sự vinh danh trên toàn thế giới).

Phải là một kiến trúc sư "ngoại hạng", cự phách và tài ba từng đoạt "Giải thưởng kiến trúc Pritzker" như kiến trúc sư Norman Foster, mới có thể cao tay cùng cộng sự sáng tạo nên "kỳ quan" này của nước Anh - Tháp "The Gherkin" (“Quả dưa chuột”) !

Cũng không biết có phải do ngẫu nhiên hay là một sự sắp đặt "cố ý", khi hai bên bờ sông Thames: Tả ngạn thì sừng sững trên cạn tòa Tháp "The Gherkin"; còn hữu ngạn dưới lòng sông là Kỳ hạm HMS Belfast lừng danh một thuở. Có lẽ nước Anh muốn cả thế giới luôn nhớ về họ là một cường quốc kiên cường trong chiến tranh vệ quốc khi nắm trong tay những kỹ thuật quân sự tối tân, hùng mạnh bậc nhất thế giới; trong hòa bình xây dựng - phát triển, là một quốc gia đa tài, xuất chúng, luôn tiên phong trong mọi lĩnh vực (?!).

Tôi đã chụp mấy chục tấm hình tòa tháp đặc biệt này cùng Chiến hạm HMS Belfast, để lưu kỷ niệm trong chuyến du ngoạn Anh quốc cùng Bác sĩ Phan Thị Xuân Hương – người vợ (“rất hiền”) của tôi.

Về nhà con gái nghỉ ngơi sau cả ngày cuốc bộ nhừ chân (tại số 1 Pendennis Ave, Reading, RG4 6SS), rồi mở mạng ra xem tin tức trong nươc; tình cờ bắt gặp bài báo “Công trình nụ hoa khổng lồ của Đà Lạt đang thành hình ”, trên VNEXPRESS (Tin nhanh VN) - Thứ tư, 27/5/2015 | 00:00 GMT+7 .

Bài báo đăng kèm mấy bức hình, thấy hiển hiện “nụ hoa” nhưng lại gần như là "The Gherkin", đang sắp sửa xuất hiện tại Thành phố Đà Lạt "ngàn hoa" của vùng đất cao nguyên Việt Nam.

Bài báo giới thiệu: “Công trình nụ hoa cao hơn 15m, khi hoàn thiện, bên trong sẽ là quán cafe rộng hơn 500m². Phần mái kính màu xanh, vàng uốn theo đường xoắn sinh học, mô phỏng những cánh hoa. "Đây là nụ hoa cách điệu, khi nhìn vào mọi người sẽ liên tưởng đến nụ hoa hồng hay Atisô, nông sản đặc trưng của Đà Lạt", kiến trúc sư Trần Văn Dũng - tác giả đồ án nói”.

"Nụ hoa" Đà Lạt dầu có vòng xoáy ốc ngược lại, chiều cao có hơn 15m - chỉ bằng khoảng 1/12 so với "Quả dưa chuột" (180m) ; song vẫn không che lấp được việc "đạo ý tưởng" của kiến trúc sư Việt Nam !

Chúng ta đã không biết bao nhiêu lần “đạo” – thực chất là “ăn cắp”, ý tưởng của người khác về rồi vô tư “chế biến” thành ra sản phẩm “sáng tạo”, “độc đáo” của mình (?). Mới đây, dư luận trên truyền thông vẫn chưa nguôi chuyện “Tượng đài Mẹ Việt Nam anh hùng” ở Quảng Nam có hình dáng rất giống con “Nhân sư” (Tượng “Sphinx”, nằm ở sa mạc Ai Cập, cách thủ đô Cairo khoảng 8 dặm, được người xưa dùng để canh gác ba kim tự tháp lớn ở Gizah - Ai Cập); và mấy bức tượng khác ở Nga (tượng “Bà mẹ Nga”), Trung Quốc (tượng “Mao Trạch Đông”)…Lần này, từ "The Gherkin" (“Quả dưa chuột” – Anh quốc) thành “Nụ hoa” của Đà Lạt sẽ là một “kỷ lục” mới của việc đạo ý tưởng (ăn cắp) của người Việt chúng ta!

Xưa kia, tuy cùng ở phương Đông; nhưng nhà cửa, đền đài, miếu mạo, lăng tẩm...cha ông ta luôn làm khác người Trung Quốc. Ngay hình thể "con rồng" trên các công trình kiến trúc, thì mỗi triều đại đều có motip khác nhau và càng khác xa "con rồng" Trung Quốc. Pháp xây dựng bao nhiêu công trình, khu phố mới ở nhiều đô thị Việt Nam, bao giờ cũng tôn trọng quy hoạch và kiến trúc truyền thống của người Việt. Còn với chúng ta bây giờ, phải chăng từ rất lâu rồi, Ngành Giáo dục - Đào tạo & cả xã hội, đã không thể nào đào tạo được những kiến trúc sư thực sự tài giỏi (không giám so với kiến trúc sư Norman Foster), nên những người làm kiến trúc hiện có đa phần là quá lười nhác, không chịu suy nghĩ, sáng tạo... đã đẩy nền kiến trúc nước nhà vẫn phải cứ diễn đi diễn lại vấn nạn rất đáng xấu hổ này?

Lê Quang Vinh
Reading 6 giờ 31' - ngày 28/5/2015


Các bài đã đăng: