16:27 | 21/03/2018

Lỡ yêu rồi…

(Xây dựng) - Thấm thoắt đã hơn mười năm đầu quân cho Báo Xây dựng, nhớ lại ngày nào vừa chập chững bước vào nghề, kinh nghiệm còn ít mà đã vấp phải vô vàn khó khăn khi tác nghiệp. Nhưng vì đam mê và nhiệt huyết tuổi trẻ, lại muốn được cống hiến nhiều hơn nữa cho con đường mà mình đã lựa chọn. Vì vậy mà những năm tháng đó cho dù môi trường làm việc đặc thù của ngành Xây dựng thật sự là khó khăn đối với phự nữ nhưng vì trót lỡ yêu rồi nên tôi vẫn dành tình cảm cho “mối tình” đó đến bây giờ dù đã hơn mười năm trôi qua…


Phóng viên Thanh Huyền - Mỗi người đến với nghề báo theo một cách khác nhau nhưng tất cả những còn đường ấy đều mang tên đam mê.

Mỗi người đến với nghề báo theo một cách khác nhau nhưng tất cả những còn đường ấy đều mang tên đam mê. Với những lần thực tế tác nghiệp đã khiến tôi thực sự yêu thích nghề báo và hiểu rằng đó là công việc vất vả, nguy hiểm nhưng lại đầy hạnh phúc.

Đến giờ tôi vẫn không quên được niềm vui sướng khi lần đầu tiên có bài báo được đăng trên Báo Xây dựng năm đó... Đó là bài báo viết đã đạt giải trong cuộc thi “Tiết kiệm năng lượng về Công trình Xanh”.

Khi chưa có quá nhiều kinh nghiệm, lúc phỏng vấn tôi thấy bối rối, nhiều khi không diễn đạt được ý mình muốn hỏi… Tuy nhiên, sau nhiều lần rút kinh nghiệm, chỉnh sửa hoàn thiện thì bài báo cũng đã được đăng sau đó lại được gửi đi tham dự giải thưởng quốc gia.

Ngoài những hạnh phúc, nghề báo nhất là đối với phụ nữ đã có gia đình nhiều khi phải hi sinh. Đi công tác xa nhà xa con là cả những cố gắng để vừa chu toàn cho gia đình cho công việc, vì vậy đòi hỏi phân bố thời gian hợp lý để dung hoà được niềm đam mê công việc với gia đình.

Cho dù Nghề báo là một nghề hấp dẫn, đầy sự khám phá nhưng cũng đầy hiểm nguy. Hào quang cũng có mà đau khổ cũng không thiếu. Để có thể trụ vững và sống được với nghề báo đòi hỏi bản thân không chỉ có tư tưởng chính trị vững vàng mà còn phải tỉnh táo, biết cách bảo vệ mình, bảo vệ nhân vật và không được hiếu thắng.

Bên cạnh đó điều quan trọng nhất với người làm báo chính là cái tâm. Tâm không vững thì lòng khó trong. Bên cạnh đó, cũng phải tự trang bị kiến thức, hiểu biết công nghệ và luôn biết mình đang làm gì để không bị sa ngã.

Nên không có tình yêu nghề thì bạn khó có thể lặn lội để săn tin, viết bài dưới trời nắng cháy hay mưa gió bão bùng… để có thể cống hiến hết cả sức lực, tình yêu nghề và khả năng để có những tác phẩm báo chí giá trị đáp ứng yêu cầu ngày càng cao của công chúng.

Tôi vẫn nhớ mãi ngày đi thực tế điều tra với cố phóng viên Duy Tuấn thường trú tại Hải Phòng trong vụ đất ở Đồ Sơn, dù trong đoàn có cả các anh Công an hình sự, nhưng khi bị một vài phần tử cực đoan phóng theo xe vừa chửi vừa đe doạ tôi đã thấy người ta gọi nghề nguy hiểm là đây.

Nhưng bên cạnh đó, được tìm hiểu cuộc sống và khám phá những điều mới mẻ là chất xúc tác lớn cho tình yêu nghề được nuôi dưỡng. Sau mỗi lần tác nghiệp, tôi lại có thêm những người bạn mới, mỗi trải nghiệm mới mà nếu không làm báo thì tôi sẽ không bao giờ có được.

Thế mới nói quan trọng nhất là tình yêu nghề. Nếu không có tình yêu nghề thì bạn khó có thể lặn lội để săn tin, viết bài dưới trời nắng cháy hay mưa gió bão bùng.

Vừa mới vào nghề, chưa trải qua nhiều gian khổ như các anh chị làm báo kỳ cựu nhưng theo tôi, tình yêu nghề sẽ là động lực tốt nhất để vượt qua những khó khăn lúc tác nghiệp.

Tôi vẫn muốn theo đuổi nghề báo lâu dài, muốn được cống hiến hết cả sức lực, tình yêu nghề và khả năng để có những tác phẩm báo chí giá trị đáp ứng yêu cầu ngày càng cao của công chúng.

Nhất là khi nhiều kĩ năng giao tiếp chưa hoàn thiện, cách đề cập vấn đề dễ gặp sự từ chối tiếp xúc từ nhân vật. Không ít lần nhân vật không đồng ý cho tôi phỏng vấn hoặc nhiều lần hẹn gặp không được.

Để rồi nhờ những lớp đàn anh, đàn chị đi trước như chị Thanh Tâm, Hồng Diên, Mỹ Phượng chỉ dạy mà đến giờ tôi thấy mình giàu có, nhiều kinh nghiệm, sự hiểu biết, vốn sống mà nghề Báo đã đem lại cho tôi đó là sự quý mến trân trọng từ những doanh nghiệp dành cho mình trên hành trình mà tôi đã đi qua... Mỗi lần tôi đi gặp một người, một nhân vật, tìm hiểu về một vấn đề, tôi lại thấy mình càng “giàu có” hơn.

Dẫu vậy không phải con đường nào mình đi cũng trải hoa hồng, cuộc sống gia đình, nỗi lo cơm áo gạo tiền, đã có lúc muốn buông xuôi, hay có lúc tôi cũng suy nghĩ lại xem mình có thực sự thích nghề báo này không.

Tôi cũng mất một thời gian nghỉ viết, đi phượt, đi làm tổ chức sự kiện. Nhưng rồi sau khi cầm bút trở lại, trong mình vẫn vẹn nguyên cảm xúc ngày nào và giờ tôi quyết theo đuổi nghề này đến cùng. Và tôi thấy tình yêu đó vẫn vẹn nguyên như này nào...

Thanh Huyền

Theo dòng sự kiện:

Xem tiếp

Các bài đã đăng: